Mẹ mày bảo chưa cần
|
- Bố ơi, ngày xưa khi cầu hôn mẹ, bố có quỳ xuống không?
|
- Không!
|
- Vì hồi trẻ bố dũng cảm hơn bây giờ ạ?
|
- Không, vì mẹ mày bảo chưa cần, khi nào có lỗi thì mới phải quỳ!
|
Không thích phải noi gương con rể
|
Chàng trai hậm hực:
|
- Vì sao ông không muốn gả con gái cho tôi? Tôi không cờ bạc, rượu chè,
|
hút sách...
|
- Anh tuyệt vời kệ anh, tôi không muốn rồi người ta lại lấy anh ra làm gương
|
cho tôi noi theo, mệt lắm!
|
Thế mà cũng tin
|
Chàng trai sung sướng khoe với mẹ:
|
- Mẹ ơi, cuối cùng thì cô ấy cũng đã xiêu lòng trước lời tỏ tình của con.
|
Nàng bảo rằng con là người yêu đầu tiên của nàng.
|
- Trời ơi, sao con ngốc thế! Đúng là cha nào con nấy!
|
Không nói vì mọi việc đều ổn
|
Cặp vợ chồng nọ có một bé trai đã 7 tuổi rồi mà chẳng mở miệng nói câu
|
nào. Bỗng một hôm, nó bật ra câu nói đầu tiên:
|
- Thịt hôm nay hơi cháy!
|
Hai vợ chồng rất đỗi ngạc nhiên và vui mừng hỏi nó:
|
- Tại sao bây giờ con mới chịu nói?
|
Thằng bé nhăn mặt:
|
- Vì từ trước đến giờ đều ổn cả.
|
Sợ cô tủi thân
|
Để chọn ra một số học sinh cần bồi dưỡng thêm vào dịp hè, cô giáo hỏi:
|
- Trong lớp ta có ai nghĩ là mình dốt thì đứng lên.
|
Cả lớp ngồi yên, cuối cùng Johnny uể oải đứng dậy. Cô giáo mỉm cười:
|
- Chà! Dũng cảm đấy Johnny. Tại sao em lại nghĩ rằng mình dốt?
|
- Thưa cô, em không nghĩ như vậy đâu ạ. Chẳng qua là em không muốn...
|
thấy cô phải đứng một mình thôi.
|
Bà bán kẹo
|
Tom xin mẹ một penny, mẹ hỏi:
|
- Thế con đã tiêu gì một penny mẹ cho hôm qua?
|
- Con đưa cho một bà cụ già nghèo khổ.
|
- Con ngoan lắm! Đây là một penny nữa cho con. Nhưng tại sao con lại quan
|
tâm đến bà cụ ấy thế hả?
|
- Vì khi nhận tiền của con, cụ đã đưa lại cho con một ít kẹo.
|
Dằn mặt khách
|
Một người vừa mua bảo hiểm nhà cửa hỏi:
|
- Nếu chiều nay nhà tôi bị cháy thì tôi sẽ được nhận bao nhiêu?
|
Nhân viên bảo hiểm nhìn xoáy vào ông khách, gằn giọng:
|
- Ông nên cẩn thận thì hơn. Tôi đoán không dưới 10 năm.
|
Bắt khách phải đúng
|
Thấy cô nhân viên đang gân cổ lên tranh cãi với khách hàng, sếp rất bực, gọi
|
lại bảo:
|
- Tôi đã nhiều lần lưu ý cô là khách hàng luôn luôn đúng. Tại sao cô lại làm
|
căng với ông ta như thế?
|
- Nhưng thưa sếp, ông khách này lại cứ khăng khăng rằng ông ta đã sai lầm
|
ạ!
|
Cách nói xa xôi lịch sự
|
Trong nhà hàng sang trọng, thấy một thực khách đang cố buộc thật chặt
|
chiếc khăn ăn vào cổ, ông chủ nhăn mặt bảo anh bồi:
|
- Hãy đến nói với khách, một cách xa xôi và hết sức lịch sự, rằng ở đây
|
không nên làm như vậy.
|
Anh hầu bàn đăm chiêu tiến đến gần vị kia và hỏi hết sức nghiêm túc:
|
- Thưa, ngài định cạo râu hay cắt tóc ạ?
|
Luôn luôn phản đối các chuyến đi
|
Một anh chàng mới lấy vợ than thở với các bạn trai còn độc thân:
|
- Nếu như Christophe Colomb có vợ, hẳn ông ta đã không phát hiện ra châu
|
Mỹ...
|
- Tại sao vậy?
|
- Nàng sẽ hỏi: Anh đi đâu? Cùng với ai? Đi làm gì? Bao giờ trở về? Em thấy
|
chuyến đi này của anh sẽ chẳng ích lợi gì đâu...
|
Phải trả tiền, dùng lúc nào chả được
|
Hai vợ chồng vào một cửa hàng thời trang, khi người vợ đang thử quần áo,
|
anh chồng quay ra ngắm một cô khác cũng đang thử đồ. Bắt gặp chồng đang
|
nhìn "như ăn vã" người ta, cô vợ hờn dỗi đay nghiến:
|
- Cô ấy đẹp hơn tôi nhiều lắm hay sao mà anh cứ há hốc mồm ra thế?
|
- Ờ cũng khá, nhưng vấn đề là ở chỗ anh ngắm cô ta không mất tiền, tội gì!
|
Còn với em thì khác, anh sẽ phải trả tiền rồi về nhà ngắm bao nhiêu cũng
|
được.
|
Dùng càng lâu càng chán
|
- Tại sao anh lại bỏ chị ấy?
|
- Sống chung càng lâu càng thấy chán.
|
- Thế tại sao anh lại đến với em?
|
- Vì ngay từ lần đầu gặp em, anh đã có cảm tưởng mình quen nhau từ thuở
|
nào rồi ấy!
|
Vài mẩu đối thoại trong gia đình
|
- Nếu em bận không đi biển cùng anh được, anh xin hứa là suốt cả tuần ở
|
biển anh chỉ nghĩ đến em thôi. Đồng ý chứ?
|
- Anh thật đáng yêu! Em đồng ý là trong suốt cả tuần ở nhà anh chỉ nghĩ đến
|
biển thôi. Thế nhé!
|
***
|
- Thôi được rồi, được rồi, anh đồng ý là em đã vun đắp gia đình, đã đem lại
|
những năm tháng tuyệt vời nhất, nhưng bây giờ anh phải làm gì đây? Có
|
phải viết giấy biên nhận không?
|
***
|
- Đầu ông chả còn lấy một sợi tóc, thế mà tuần nào ông cũng mò đến hiệu
|
cắt tóc thanh nữ!
|
- Bà đừng lo, ở đó họ cũng... chẳng có lấy một cái kéo.
|
***
|
- Anh coi tôi là con gì trong nhà này hả?
|
- Sao cô lại hỏi tôi chuyện đó? Tôi đâu phải nhà động vật học!
|
***
|
- Suốt đêm em không sao chợp mắt nổi! Anh thì ngáy, còn chó thì sủa...
|
- Thế em muốn thế nào? Chó thì ngáy còn anh... sủa ư?
|
Nói thẳng nhưng vẫn xa
|
Trong quân y viện, anh thương binh bị bó bột cả hai chân hai tay đang khẩn
|
khoản nhờ cô y tá:
|
- Trời ơi ngứa... "ấy" quá, cô gãi giùm tôi!
|
- Ôi tội nghiệp, anh ngứa ở đâu?
|
- Chỗ... không tiện nói.
|
- Anh cứ nói thẳng, đừng ngại.
|
- Vâng, ở giữa... hai ngón chân cái!
|
Bắt phải "mạch gỗ"
|
Một thương binh đi khám bệnh, bác sĩ sờ lên cổ tay anh ta và xem đồng hồ.
|
Sau một phút theo dõi, ông này phán:
|
- Tốt, mạch đập bình thường.
|
- Nhưng... thưa bác sĩ, đó là cánh tay giả của tôi đấy ạ!
|
Vẫn là bệnh cũ thôi
|
Bác sĩ khám cho một thương binh, mãi không luận ra được căn bệnh liền hỏi
|
anh ta:
|
- Những triệu chứng này có từ khi anh bị thương đúng không?
|
- Vâng, thưa bác sĩ.
|
- Phải rồi, bệnh của anh là vết thương cũ tái phát.
|
Lạy ông tôi ở bụi này
|
Hai tên trộm chui qua ống khói đột nhập vào một nhà triệu phú. Không may,
|
hôm đó ông chủ lại thức khuya đọc báo nghe thấy động, hỏi:
|
- Ai đó?
|
- Meo... meo... Tên trộm thứ nhất bèn giả giọng mèo để đánh lạc hướng.
|
Tưởng mèo thật, chủ nhà yên tâm tiếp tục nằm đọc.
|
Tên thứ hai gây tiếng động mạnh hơn, làm chủ nhà bật hẳn dậy:
|
- Ai?
|
- Lại một con mèo khác thôi mà, thưa ông.
|
Nghi cho ông nhà văn
|
Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc
|
sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh
|
đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy
|
thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô
|
ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn
|
than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:
|
- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu - chợt cụ sực
|
nhớ ra - À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy
|
từ Paris đến. Hay là...
|
Trộm nhà băng
|
Bọn trộm đột nhập vào một ngân hàng, chúng đã tính toán thật kỹ nên vô
|
hiệu hóa được hệ thống báo động và đi đến gian phòng để các tủ sắt. Sau khi
|
mở các két sắt lạnh ngắt và nhìn thấy bên trong chỉ đựng toàn những cốc sữa
|
chua, tên trùm bực tức nói:
|
- Tao tin chắc là cảnh sát đã chơi khăm bọn mình. Để chơi lại, chúng ta sẽ ăn
|
hết chỗ sữa chua này, ngày mai các phương tiện thông tin đại chúng sẽ đưa
|
tin rằng chúng ta đã đàng hoàng ăn tối trong nhà băng.
|
Thế là chúng đã cạy tất cả các tủ sắt và chén hết sữa chua bên trong. Đến
|
gần sáng, lũ trộm no nê lặc lè rời ngân hàng. Hôm sau, trên trang nhất các
|
báo đều chạy dòng tít lớn:
|
"Kẻ trộm đã khoắng sạch ngân hàng tinh trùng của thành phố!".
|
Thiếu bông hoa thì ý nghĩa khác hẳn
|
Đạo diễn nhập vai làm mẫu cho một kép trẻ:
|
- Cậu đưa bông hồng lên mũi, nhắm mắt, từ từ hít vào thật sâu rồi nói: "Chao
|
ôi, đây chính là mùi hương đằm thắm của nàng!" - Hiểu rồi chứ?
|
- Dạ, quá đơn giản ạ.
|
Đến hôm công diễn, màn độc thoại của chàng si tình làm khán giả cười
|
nghiêng ngả, anh ta vào hậu trường lo âu hỏi đạo diễn:
|
- Tôi đã làm sai điều gì đó phải không?
|
Đạo diễn gầm lên:
|
- Chết tiệt! Ngửi bàn tay không rồi ăn nói bậy bạ! Thế bông hoa đâu?
|
Ngay từ đầu, nhân vật chính đã chết
|
Màn hạ, chàng kép trẻ đóng vai Ôtenlô gặp đạo diễn chờ một lời khen, thấy
|
ông này có vẻ còn dư âm của vở kịch buồn, anh ta gợi ý:
|
- Thưa ông, ở hồi cuối tôi giết Đexđêmôna có đạt không?
|
- Vâng, đạt! Ngay lúc mở màn, anh đã giết chết Ôtenlô rồi còn đâu!
|
Một ý kiến cay độc
|
Đêm công diễn đầu tiên, tác giả vở kịch gửi giấy mời đặc biệt đến một nhà
|
phê bình sân khấu danh tiếng. Lúc màn hạ, thấy nhà phê bình ngủ tít mít,
|
kịch gia giận dỗi:
|
- Tôi thì tha thiết mong chờ nhận xét của ông, vậy mà ông lại đến đây chỉ để
|
ngủ!
|
- Ngủ cũng là một ý kiến đấy! - vị khách mời bình thản đáp.
|
Tắm trong vạc dầu sôi còn sướng hơn
|
Một anh chàng kia sau khi chết bị dẫn xuống âm phủ. Quỷ sứ thông báo rằng
|
chúng sẽ dẫn tội nhân xem ba hình phạt khác nhau và phải chọn một. Phòng
|
thứ nhất, tội nhân bị tra tấn trong vạc dầu. Phòng thứ hai, tội nhân bị thiêu
|
đốt trên ngọn lửa hừng hực. Quá sợ, anh ta xin cho sang phòng cuối cùng.
|
Tại đây anh ta thấy một bệnh nhân già lụ khụ, bị AIDS giai đoạn cuối, nằm
|
thở khò khè trên giường. Ông này đang được một cô gái trẻ trung, xinh đẹp
|
ôm ấp, vuốt ve và hôn lên những vết thương nhiễm trùng... Anh ta mừng
|
quýnh vội xin vào phòng này. Tên quỷ liền dẫn ngay anh ta vào và nói với
|
cô gái:
|
- Đi sang phòng vạc dầu mà tắm! Sướng nhé, có người thay rồi!
|
Ngọc hoàng cũng chửi thề
|
Một nhà sư và một cao bồi chơi golf với nhau, mỗi lần đánh trượt, tay cao
|
bồi lại chửi thề. Ông sư tức lắm, mấy lần nhắc nhở mà hắn vẫn quen miệng,
|
cuối cùng ông quở hắn:
|
- Anh mà còn chửi thề nữa là Ngọc hoàng sẽ giáng sét vào anh đấy!
|
Ở gậy sau, tay cao bồi chưa dứt tiếng chửi thì một tiếng sét vang lên... Ông
|
sư lăn ra chết. Trên trời vọng xuống tiếng lẩm bẩm:
|
- Mẹ kiếp, lại đánh trượt rồi!
|
onlien mọi lúc mọi nới
Một học sinh nam online bằng điện thoại vào trang của Trái Tim Khờ Dại và để đọc truyện cười:
"mình đang online facebook và đọc truyện cười trong giờ học thôi, tiết này chán quá"
khoảng 1 phút sau thì có 1 comment, cậu háo hức mở ra đọc
và đó là comment từ cô giáo:
"Giở sang trang đố vui em ơi"
=)))))))))))
1 điều Ước
Nói thật nếu có một điều ước thì mình sẽ koh bao giờ ước cho mình
mình sẽ dành điều ước đó để ước cho Bố Mẹ mình
mình ước: mong sao Bố Mẹ có.
.
..
.
.
.
.
.
.Một Cô Con Dâu Xinh Chẹp, Đảm Đang, Hiếu Thảo với Bố Mẹ. và nhất là Thương Chồng con
=)))))))))))))))))))))))))))))))))
Dũng cảm
Thuyền trưởng Bravado là người rất dũng cảm. Chiều nọ, khi một chiếc tàu cướp biển đang tiến đến gần, ông quát to với đám thủy thủ run rẩy:
- Mang cho ta cái áo màu đỏ!
Mặc chiếc áo đỏ, ông lao vào cuộc huyết chiến, bọn hải tặc thua chạy. Các thủy thủ khâm phục hỏi:
- Tại sao ngài lại mặc áo đỏ trong trận đánh?
- Để khi ta chảy máu, kẻ thù không biết và các cậu cũng vững tâm chiến đấu.
Bình minh hôm sau, 10 chiếc tàu cướp kéo đến vây lấy con tàu khốn khổ. Thuyền trưởng Bravado bình tĩnh ra lệnh:
- Bay đâu, hãy lấy cho ta chiếc quần màu vàng đậm!
Đến chết vẫn không hết "ngu"
Một tên cướp xông vào cửa hàng bách hóa ở thành phố Des Moines, bang Iowa (Mỹ), dùng vũ khí uy hiếp, bắt thủ quỹ vét hết tiền trong ngăn kéo nộp cho hắn. Trước đó, một nhân viên đã kịp gọi điện báo cho cảnh sát.
- Hắn cao chừng 1m75. - Anh chàng nhân viên thầm thì.
- Cái gì? - Tên cướp nghe thấy bèn vặc lại. - Tao cao 1m79.
- Khoảng 1m79, - Người kia sửa lại - Và chừng 38 tuổi.
- Không phải! Tao mới 34 tuổi thôi.- Tên cướp nạt rồi đòi lại chiếc ví mà hắn đánh rơi trong vụ cướp.
Khi hắn bước ra khỏi cửa hàng cũng là lúc cảnh sát vừa trờ đến và dĩ nhiên Steven Hebron, 34 tuổi, bị bắt giữ và buộc tội cướp có vũ khí.
- IQ (chỉ số thông minh) của hắn chắc chỉ chừng 80. - Một nhân viên cửa hàng nhận xét.
- Chỉ 70 thôi! - Tên cướp sửa lại.
Đồ say xỉn
Hai anh say rượu đến khách sạn thuê một phòng, sau khi tắt hết đèn, họ mò mẫm lên giường. Một người nói:
- Ồ! Trên giường của mình có một người.
Anh thứ 2 cũng kêu ầm lên:
- Trên giường của tôi cũng thế.
Lúc này, cả 2 người cùng nói:
- Đạp hắn xuống.
Nói rồi cả 2 bắt đầu đấm đá nhau. Một lúc sau, một anh bị ngã xuống sàn. Anh ở trên giường nói:
- Tớ đã đá thằng cha ấy xuống rồi. Cậu làm sao thế?
Anh say rượu bị đạp ngã xuống sàn nói:
- Tớ bị nó đá ngã xuống sàn rồi.
Anh kia chẹp miệng:
- Cậu thật vô dụng! Thôi, cậu lên giường ngủ với tớ đi.
Ngu như bò
Một ngày, sư tử - chúa sơm lâm của muôn loài - đề nghị mỗi tối, một con vật ở trong rừng phải xung phong kể một câu chuyện theo chủ đề mà sư tử nghĩ ra.
Hôm đầu tiên là truyện cười. "Kể xong, tất cả các con vật khác phải cười, nếu không sẽ bị mang đi làm thịt", sư tử yêu cầu.
Ngay lập tức, gà xung phong. Kể xong chuyện, ai cũng cuời nghiêng cười ngả chỉ có bò không cười. Gà đành chịu chết.
Hôm sau, sư tử cũng đề nghị ai đó đại diện kể một câu chuyện buồn mà nghe xong ai cũng phải khóc. Nếu có một người không khóc thì mang người kể chuyện làm thịt.
Thỏ xung phong lên kể, kể xong ai cũng khóc sướt mướt, chỉ bò ngồi cười.
- Có anh bò ngồi cười, vậy thỏ phải chết! - sư tử ra lệnh.
Thấy vậy, thỏ liền nói:
- Truớc khi chết cho tôi được hỏi anh bò. Tôi kể chuyện buồn, ai cũng khóc sao anh lại cười?
Bò vẫn chưa dứt cười, đáp:
- Không phải vì chuyện của anh đâu. Tôi nhớ chuyện hôm qua anh gà kể tôi mắc cười quá không nhịn được...
Để ta "thối" lại...
Nghi lễ kết hôn đã hoàn tất. Chú rể thò tay vô túi áo ngoài và hỏi vị mục sư chàng phải thanh toán tất cả là bao nhiêu. Vị mục sư nói:
Các phần này nhà thờ không tính tiền.... Ngài nói tiếp: - Nhưng con có thể trả tùy theo nhan sắc của cô dâu, con có vợ đẹp thì con vui, mà con vui đóng góp cho nhà thờ thì ta cũng vui.
Chú rể đưa cho vị mục sư 100 đô. Sau đó vị mục sư vén tấm màn che cô dâu, nhìn kĩ quan sát, xong ngài thọc tay tìm kiếm ở trong túi của ngài và nói: - Đây là 50 đô ta thối lại cho con !!!!!!
Em xin thề
Một người đàn ông khi hấp hối hỏi vợ:
- Em yêu, trước khi chết, anh muốn biết sự thật và sẵn sàng tha thứ cho em. Thằng thứ tư có phải là con anh không?
- Tất nhiên nó là con anh. Em xin thề!
Người đàn ông lộ vẻ sung sướng và trút hơi thở cuối cùng. Người vợ vừa vuốt mắt cho chồng vừa thở phào:
- May là ông ấy không hỏi mình về ba đứa đầu...
Mẹ mày bảo chưa cần
- Bố ơi, ngày xưa khi cầu hôn mẹ, bố có quỳ xuống không?
- Không!
- Vì hồi trẻ bố dũng cảm hơn bây giờ ạ?
- Không, vì mẹ mày bảo chưa cần, khi nào có lỗi thì mới phải quỳ!
Không thích phải noi gương con rể
Chàng trai hậm hực:
- Vì sao ông không muốn gả con gái cho tôi? Tôi không cờ bạc, rượu chè,
hút sách...
- Anh tuyệt vời kệ anh, tôi không muốn rồi người ta lại lấy anh ra làm gương
cho tôi noi theo, mệt lắm!
Thế mà cũng tin
Chàng trai sung sướng khoe với mẹ:
- Mẹ ơi, cuối cùng thì cô ấy cũng đã xiêu lòng trước lời tỏ tình của con.
Nàng bảo rằng con là người yêu đầu tiên của nàng.
- Trời ơi, sao con ngốc thế! Đúng là cha nào con nấy!
Không nói vì mọi việc đều ổn
Cặp vợ chồng nọ có một bé trai đã 7 tuổi rồi mà chẳng mở miệng nói câu
nào. Bỗng một hôm, nó bật ra câu nói đầu tiên:
- Thịt hôm nay hơi cháy!
Hai vợ chồng rất đỗi ngạc nhiên và vui mừng hỏi nó:
- Tại sao bây giờ con mới chịu nói?
Thằng bé nhăn mặt:
- Vì từ trước đến giờ đều ổn cả.
Sợ cô tủi thân
Để chọn ra một số học sinh cần bồi dưỡng thêm vào dịp hè, cô giáo hỏi:
- Trong lớp ta có ai nghĩ là mình dốt thì đứng lên.
Cả lớp ngồi yên, cuối cùng Johnny uể oải đứng dậy. Cô giáo mỉm cười:
- Chà! Dũng cảm đấy Johnny. Tại sao em lại nghĩ rằng mình dốt?
- Thưa cô, em không nghĩ như vậy đâu ạ. Chẳng qua là em không muốn...
thấy cô phải đứng một mình thôi.
Bà bán kẹo
Tom xin mẹ một penny, mẹ hỏi:
- Thế con đã tiêu gì một penny mẹ cho hôm qua?
- Con đưa cho một bà cụ già nghèo khổ.
- Con ngoan lắm! Đây là một penny nữa cho con. Nhưng tại sao con lại quan
tâm đến bà cụ ấy thế hả?
- Vì khi nhận tiền của con, cụ đã đưa lại cho con một ít kẹo.
Dằn mặt khách
Một người vừa mua bảo hiểm nhà cửa hỏi:
- Nếu chiều nay nhà tôi bị cháy thì tôi sẽ được nhận bao nhiêu?
Nhân viên bảo hiểm nhìn xoáy vào ông khách, gằn giọng:
- Ông nên cẩn thận thì hơn. Tôi đoán không dưới 10 năm.
Bắt khách phải đúng
Thấy cô nhân viên đang gân cổ lên tranh cãi với khách hàng, sếp rất bực, gọi
lại bảo:
- Tôi đã nhiều lần lưu ý cô là khách hàng luôn luôn đúng. Tại sao cô lại làm
căng với ông ta như thế?
- Nhưng thưa sếp, ông khách này lại cứ khăng khăng rằng ông ta đã sai lầm
ạ!
Cách nói xa xôi lịch sự
Trong nhà hàng sang trọng, thấy một thực khách đang cố buộc thật chặt
chiếc khăn ăn vào cổ, ông chủ nhăn mặt bảo anh bồi:
- Hãy đến nói với khách, một cách xa xôi và hết sức lịch sự, rằng ở đây
không nên làm như vậy.
Anh hầu bàn đăm chiêu tiến đến gần vị kia và hỏi hết sức nghiêm túc:
- Thưa, ngài định cạo râu hay cắt tóc ạ?
Luôn luôn phản đối các chuyến đi
Một anh chàng mới lấy vợ than thở với các bạn trai còn độc thân:
- Nếu như Christophe Colomb có vợ, hẳn ông ta đã không phát hiện ra châu
Mỹ...
- Tại sao vậy?
- Nàng sẽ hỏi: Anh đi đâu? Cùng với ai? Đi làm gì? Bao giờ trở về? Em thấy
chuyến đi này của anh sẽ chẳng ích lợi gì đâu...
Phải trả tiền, dùng lúc nào chả được
Hai vợ chồng vào một cửa hàng thời trang, khi người vợ đang thử quần áo,
anh chồng quay ra ngắm một cô khác cũng đang thử đồ. Bắt gặp chồng đang
nhìn "như ăn vã" người ta, cô vợ hờn dỗi đay nghiến:
- Cô ấy đẹp hơn tôi nhiều lắm hay sao mà anh cứ há hốc mồm ra thế?
- Ờ cũng khá, nhưng vấn đề là ở chỗ anh ngắm cô ta không mất tiền, tội gì!
Còn với em thì khác, anh sẽ phải trả tiền rồi về nhà ngắm bao nhiêu cũng
được.
Dùng càng lâu càng chán
- Tại sao anh lại bỏ chị ấy?
- Sống chung càng lâu càng thấy chán.
- Thế tại sao anh lại đến với em?
- Vì ngay từ lần đầu gặp em, anh đã có cảm tưởng mình quen nhau từ thuở
nào rồi ấy!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét