Bây giờ đã khuya lắm rồi và ánh trăng tròn vạnh ngoài song đang soi rọi cho con viết những dòng chữ này,con không sao ngủ được khi nghĩ tới mẹ.Cả cuộc đời mình kể từ khi con xuất hiện trên trần gian này,có lẽ mẹ chưa có một phút giây nào được thảnh khơi ,được an giấc nồng .Nhưng mẹ có khi nào nói với con đâu,mẹ sợ con vất vả ,sợ con lo lắng này nọ mà ảnh hưởng đến học tập. Nhưng mẹ có biết rằng ,mẹ có thể dấu con để đi làm những công việc nặng nhọc ,dầm mưa dải nắng để kiếm tiền đổ vào cái ngôi trường vốn chỉ dành cho mấy đứa con nhà cao cửa rộng để con ăn học ,vì mẹ không muốn con thua bất cứ ai .Nhưng làm sao mẹ có thể dấu được những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ ,những vết chay sạn trên đôi tay vốn mịn màng của mình.!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét