Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

Lá thư đầu tiên con trai gửi mẹ



Bây giờ đã khuya lắm rồi và ánh trăng tròn vạnh ngoài song đang soi rọi cho con viết những dòng chữ này,con không sao ngủ được khi nghĩ tới mẹ.Cả cuộc đời mình kể từ khi con xuất hiện trên trần gian này,có lẽ mẹ chưa có một phút giây nào được thảnh khơi ,được an giấc nồng .Nhưng mẹ có khi nào nói với con đâu,mẹ sợ con vất vả ,sợ con lo lắng này nọ mà ảnh hưởng đến học tập. Nhưng mẹ có biết rằng ,mẹ có thể dấu con để đi làm những công việc nặng nhọc ,dầm mưa dải nắng để kiếm tiền đổ vào cái ngôi trường vốn chỉ dành cho mấy đứa con nhà cao cửa rộng để con ăn học ,vì mẹ không muốn con thua bất cứ ai .Nhưng làm sao mẹ có thể dấu được những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ ,những vết chay sạn trên đôi tay vốn mịn màng của mình.!

 

Mẹ có biết không ,kể từ khi con biết viết chữ ,và cứ mỗi lần cố giáo bất con làm bài tập làm văn với cái đề '' em hãy miêu tả người mà em yêu quý nhất '' , con lúc nào cũng viết về mẹ .Mẹ biết không ,trong suốt những năm lớp 5 ,lớp 6 ,lớp 7 ,lớp 8 và cả lớp 9 nữa ,mỗi khi viết về mẹ ,con luôn cố gắng tìm những từ ngữ hoa mĩ nhất ,đẹp nhất để viết ,tựa như :

''......... đi suốt cuộc đời ,người mà em yêu quý nhất không một ai ngoài mẹ ,mẹ có đôi mắt sáng long lanh như ngọc , tóc mẹ dài thướt tha mượt mà xanh mướt ,làn da mẹ trắng ngà như những bông hoa tuyết mùa đông ,đôi môi mẹ mềm mại như cánh hoa hồng vừa chớm nở còn đọng sương đêm ,cứ mỗi khi mẹ cười trông nó như cánh bướm xinh xinh tỏa mùi hương lạ thường vượt chiều gió.............''


Vậy đó ,cứ mỗi lần con viết về mẹ như vậy ,cô giáo luôn cho con điểm 9 ,điểm 10 trọn vẹn .Đúng là con vui ,vui trong sự giả dối không thể nào chấp nhận được đúng không mẹ ,con đã sai ,sai thật sự rồi.!

Và giờ đây ,đã mười chín năm , mười chín mùa trăng đi qua mái đầu con,cũng quá đủ để con nhận ra rằng ,cái ý nghĩ trẻ con của con hồi đó nếu như mẹ biết được thì như thế nào ? ,con nghĩ chắc nó giống như một nhát dao đâm vào tim mẹ vậy ,con đã từng nghĩ '' mình mà bê nguyên si cuộc đời tần tảo của mẹ  vào mà viết thì khi cô sửa bài ,đọc bài mình lên thì biết dấu mặt vào đâu ....'' ,đúng là một ý nhĩ ngu dại đúng không mẹ.........!

Mẹ vốn không trọn vẹn ,không đẹp ,không diểm lệ như người mẹ trong những bài văn cô cho con điểm 10...:

'' ...mẹ không đẹp như những diễn viên ,ca sĩ .Làn da mẹ rám nắng ,vai mẹ bạt màu sương gió tần tảo nuôi con khôn lớn .Dáng mẹ gầy gọc ,từng ngày một lưng mẹ như cuối xuống để cho con ngày một cao lên ,đôi tay mẹ gầy gầy xương xương ,mỗi khi con chạm vào con cứ ngỡ là một lớp bê tông dày đặc. mỗi khi đi làm về ánh mắt mẹ tựa cái phi tiêu phóng tùm lum khắp nhà mà gáu gắt ''Hoàng ( P.W) đâu rồi !. Nhưng con chẳng khi nào sợ ,vì miệng mẹ la mà tay luôn luôn xách theo bịt bánh  cho con .Mẹ nấu ăn rất ngon ,chắc cở cái ông Yan Can Cook thường giới thiệu nước mắm Ka-Bin trên tivi.........Mỗi khi mẹ cười là bao nhiêu nỗi khổ ,nỗi nhọc nhằn điều hiện lên khuôn mặt khắc khổ của mẹ.......''


Mẹ vốn là vậy  ,có thể nó không hay ,không có cái thẩm mĩ văn chương và không đẹp trong mắt ai ,nhưng đó là tất cả những gì con có thể viết về mẹ ,người mẹ bằng xương bằng thịt ,bà tiên trong cuộc đời con..!

Mẹ ơi ! không biết bao nhiêu lần và cũng không biết bao nhiêu chữ mẹ viết tay trong bao nhiêu lời khuyên mẹ gửi cho con,động viên con học tập ,nhưng có lẽ chưa bao giờ mẹ nhận được một bức thư nào của con đúng không ?. Nhưng giờ đây ,con ,con trai mẹ đang viết thư .lá thư đầu tiên con gửi mẹ . Ngoài trời thì sương đang buông trắng xóa ,ánh vàng trăng tròn 15 rơi lạnh khóe mi con .Con đang nắn nót từng chữ một để ngày mai con sẽ gửi nó đi đến ngôi nhà có người mẹ yêu quý của con ,con nghĩ chắc mẹ sẽ vui lắm......!

Không chỉ có mẹ ,ngày mai con sẽ đăng bức thư con viết cho mẹ lên mạng ,con muốn cả thế giới biết rằng con thương mẹ đến nhường nào ,và con cũng muốn những ai đọc dược những dòng chữ này hãy một lần cầm lấy cây viết ,viết một bức thư gửi đến người mẹ thân yêu của mình....

.........................................................

Lúc này trăng cũng đã nghiên về phía tây ,mắt con thì cứ lim dim hoài ,thôi con đi ngủ đây vì mẹ nói thức khuya là không tốt cho sức khỏe mà !, chúc mẹ cũng như tất cả những ai đang làm mẹ một mùa vu lan hạnh phúc...Và xin :

Những ai đang còn mẹ

Xin đừng làm mẹ khóc

đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không ..!

Con của mẹ

      ddh



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chào mừng bạn đến vớiBlog của Đặng Đôn Hoàng!