Lạc bước trong trời thu huyền ảo, đẹp dịu dàng với những sắc lá úa vàng lung linh. Anh như ngẩn ngơ khi những kỉ niệm tưởng như đã bỏ quên trong quá khứ ngày xưa lại ùa về trong cảnh thiên đường đầy ảo mộng… cơn gió đùa cành lá rớt rơi phủ khắp không gian như một bức tranh đang vẽ hình bóng em ngày nào…vẽ lại con đường dài đầy kỉ niệm úa vàng theo thời gian. Vẽ lại phút ngẩn ngơ, thơ ngây của anh và em ngày mà mình vô tình lướt qua nhau trong những phút giây định mệnh…
________________________________________
Em nơi xa có nhớ chiều mùa thu ấy, có bóng ai ngẩn ngơ trước những nụ cười tinh khôi của em, ngẩn ngơ trước những ánh mắt khẽ trộm nhìn của em…và ngẩn ngơ khi hai trái tim cùng thổn thức lắng nghe tiếng gọi xích lại gần nhau. Từ những giây phút ấy tình yêu trong anh như dâng trào, như vỡ òa trong bao cảm xúc đầu tiên. Nếu ở một giây nào khác không biết anh và em có còn gặp được nhau, có nhìn thấy bóng nhau rồi loạn nhịp thổn thức trên từng bước chân đi? Nếu ở một không gian nào khác anh và em cũng có vô tình lạc vào giấc mơ của nhau như lúc ấy?
Một phút anh ngẩn ngơ nhìn hình bóng em, ngẩn ngơ với bao nhiêu mộng ước nồng nàn. Lá thu ơi xin đừng rơi làm ướt vai mềm, gió ơi xin đừng lay làm bay tóc huyền, nắng ơi thôi ngừng buông trêu đùa em lúc này. Để cho anh bình yên lặng bước bên em, cho anh như người say khi bên em…
Tình đến từ đó và cũng rời xa anh từ đó, em bây giờ mãi là những kỉ niệm bỏ quên sâu trong những khoảnh khắc hôm nào của quá khứ, bất chợt ùa về trong anh. Anh thấy nhớ em vô cùng, tiếc rằng duyên đã có nhưng phận chưa đủ, tiếc rằng ông trời cho em đến bên anh nhẹ nhàng rồi cũng cướp em đi nhẹ nhàng. Em rời xa anh cũng trong chiều thu ảo mộng, tình yêu kết thúc với một nụ cười, với nụ hôn cuối say nồng và em ra đi trên vòng tay anh gào thét bao xót xa. Giá mà anh có thể đi cùng em, giá mà ông trời không cho em lướt qua anh thì có lẽ giây phút này sẽ không đau đến thế…khoảnh khắc nhìn em nhắm mắt buông lỏng đôi tay đi về phía thiên đường thật đau đớn…nhìn em cười nhẹ nhàng lần cuối rồi vĩnh viễn chia ly. Tình chỉ còn là dĩ vãng khi vừa chớm nở những cánh hoa xinh...
Đau thương tràn ngập lối về, cơn mưa giăng kín trong lòng anh trên những bước chân. Giăng kín tâm hồn anh những giọt nước mắt nghẹn ngào. Giá mà thời gian quay lại, giá mà anh có thể làm chủ được thời gian. Thì trái tim em sẽ không ngủ quên, không chia ly anh trong những phút dây diệu kỳ. Anh đã cố quên, đã cố bước đi dưới trời mưa đêm giá lạnh, đã cố để xóa nhòa kí ức. Anh đã cố đứng vững vì lạc mất em trong vòng tay. Đã cố để lí trí trong anh vững vàng không đau đớn…Qua vui buồn con người ta sẽ lớn thêm qua từng ngày, và quá khứ sẽ mãi là những kỉ niệm bỏ quên…
Nếu giây phút đó trở lại bên anh lúc này, anh vẫn sẽ muốn lạc bước theo em, vẫn muốn ngẩn ngơ vì em. Và anh vẫn muốn nói yêu em thêm một lần nữa không hối tiếc. Nếu có duyên kiếp thực sự, thì anh mong kiếp sau mình sẽ mãi mãi là của nhau, dành cho nhau và thuộc về nhau. Và anh sẽ cùng nắm tay em đi về phía thiên đường... Hàng đêm anh vẫn ngắm nhìn lên bầu trời sao, vẫn mơ những giấc mơ về em ngọt ngào…và giờ anh phải bước đi thôi. Cuộc sống đang đợi chờ anh phía trước, hãy mỉm cười và luôn nhìn anh trìu mến nhé…ngôi sao lung linh của anh. Anh yêu em thật nhiều…!
ddh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét