Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

Thất Tình......


Thất tình là gì nhỉ?. Chắc nghĩ đơn giản thất tình là khi mình yêu một ai đó mà bị cự tuyệt , từ chối.Hay là khi mình bị người ta "đá"...Nhưng tóm lại thất tình là đau khổ trong tình yêu...
Chắc hẳn ai cũng đã từng một lần yêu và một lần đau khổ.Đau khổ ư?. Cảm giác ấy thật đáng sợ, thật khó chịu biết bao?...

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Chờ ... cơn mưa và nỗi nhớ!!


Chờ...một cơn mưa lạnh buốt để thấy lòng mình dịu lại.
Chờ...một cơn mưa to thật là to để mình có thể xóa nhòa đi tất cả những kí ức không thể quên.
Chờ...một cơn mưa nhè nhẹ len qua từng ô cửa nhỏ...để rồi đây...những giọt sương sớm trên một nhành hoa đang vươn mình đón ánh nắng mai buổi sớm.
Và rồi...mình cứ chờ...chờ hoài và chờ... mãi!

Vị cảm xúc...


Khóc... vui ta khóc, buồn ta khóc, hạnh phúc ta khóc và đau khổ ta khóc...
Trong cuộc sống ai không một lần rơi nước mắt. Nước mắt không hẳn chỉ thể hiện sự yếu đuối của mỗi con người, đôi khi nước mắt chính là sức mạnh. Nước mắt không chỉ nói lên nỗi đau, nước mắt còn thể hiện niềm hạnh phúc. Nước mắt thay lời muốn nói, có những điều ta không thể diễn tả thành lời nhưng nước mắt lại có thể làm thay tất cả...

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Bắt đầu cho một kết thúc....

Em à!!! Bắt đầu từ hôm nay em và anh sẽ không còn được đọc những tin nhăn, những lời quan tâm nữa.
Em à!!! Em có biết rằng khi em ra đi người đã… để lại trong anh một khoảng trống đến lạnh tê dại không em … anh không biết đến bao giờ, có ai có thể lấp đầy nó không nữa.

Tình yêu không màu !!!


Dường như bao lâu rùi nhỉ khi ta dừng lại cảm giác yêu thương. Có những tiếng gọi của lòng thôi thúc ta yêu nhau từng ngày, từng giờ nữa. Và ta từng lướt qua bao nhiêu người và ta có cảm giác yêu thương cho riêng ta và mọi người nữa. Hôm nay mưa tự dưng ta buồn và không biết ta lại buồn như vậy. Vì ta biết ta đã lớn từng ngày cho cảm giác yêu thương những cảm giác bị ta đánh mất ngày nào. Ta lớn lên như mọi người và những suy nghĩ càng mơ hồ vì một tình yêu trong sáng thơ ngây như thuở ngày nào ta yêu. Ta yêu không bằng con tim như ngày nào vì ta yêu bằng lý trí của ta.

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

chính mình làm mất niềm hạnh phúc.....


“Tình yêu là món quà quý nhất mà con người có thể dành cho nhau”
Tình yêu luôn cho chung ta những điều ngặc nhiên và thú vị, nó cho chúng ta những gì mà chúng ta mong muốn từ niềm vui, tình yêu thương và sự chia sẻ, nhưng nó cho chúng ta những giọt nước mắt  với bao luyến tiếc…

Nỗi lòng trong tình yêu



16/71 nhật lệ, tp huế,  2h04' am




Em à!
Cuối cùng thì những mâu thuẫn giữa chúng ta đã xảy ra, càng ngày những mâu thuẫn đó càng nhiều và anh - anh cố chấp, trẻ con  quá phải không em??? Chúng ta xa nhau mà nhiều khi còn xảy ra cãi cọ, giận hờn thì liệu- nếu như ở gần nhau, chúng ta sẽ thế nào hả em???
Tối nay- anh và em lại giận nhau rồi, lỗi cũng do anh - anh chọc em, nói đùa em, nhưng em lại hiểu lầm. Rồi chuyện bé xé ra to, em và anh tắt máy, chẳng thèm nói gì thêm nữa...Thế đấy!

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Nói yêu em thêm lần nữa


Lạc bước trong trời thu huyền ảo, đẹp dịu dàng với những sắc lá úa vàng lung linh. Anh như ngẩn ngơ khi những kỉ niệm tưởng như đã bỏ quên trong quá khứ ngày xưa lại ùa về trong cảnh thiên đường đầy ảo mộng… cơn gió đùa cành lá rớt rơi phủ khắp không gian như một bức tranh đang vẽ hình bóng em ngày nào…vẽ lại con đường dài đầy kỉ niệm úa vàng theo thời gian. Vẽ lại phút ngẩn ngơ, thơ ngây của anh và em ngày mà mình vô tình lướt qua nhau trong những phút giây định mệnh…

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2011

cho em.....


Hãy để anh nói cho em tất cả những cảm giác khi anh ở bên em nhé ... cơn mưa , một thứ gì đó anh rất gét , anh gét trời mưa lắm nhưng đó chỉ là lúc trước khi gặp em thôi . Mưa cho anh thấy người con gái cũ của anh , cho anh tất cả những kỉ niệm thật đẹp khi anh còn bên cô ấy , và cũng những cơn ác mộng lúc nào cũng muốn chiếm giấc ngủ của anh !!!

tớ k muốn vô tư nữa...



cậu muốn đc như tớ...lúc nào cũng vô tư...k suy nghĩ gì...có lẽ cái đó cũng đúng 1 phần thui cậu ak...đó vừa là ưu mà cũng lại là nhược điểm lớn nhất của tớ...
vô tư thì dễ sống..sống có thể cũng thoải mái đấy..vì mình suy nghĩ nông cạn đâu nghĩ và hỉu đc nhìu đâu nên cái thoải mái đó có lẽ chỉ là bề ngoài hào nhoáng thui...k có chi cả...cái thực chất khác xa...k hỉu gì ng` ta bảo là tốt..nhưng cảm giác đó như là tự gạt bản thân..như sự an ủi cho đứa ngu ngốc như mình thôi...
dù cố gắng k vô tư nữa..cố hiểu chuyện hơn...nhưng mọi thứ thật phức tạp và khó hiểu..tớ muốn như cậu í...muốn hiểu đc người khác..chứ tớ cứ nói tùm lum..mún khuyên ai đó mà toàn làm họ buồn hơn thôi..muốn nhưng k đc...nên lại tự thoải mái vs chính mình...tự cho mình vô tư...vì k thể thay đổi đc mà...hài lòng vs bản thân để sống cho dễ dàng vậy...
khùng thật..k mạnh dạn nói vs cậu như vậy đc
hic
mà cậu đọc xong cũng đừng comment gì
hic
chỉ cần cậu đọc thui..
vô tư quá khổ lắm..đây k phải tự sướng đâu..thật đó...cảm giác lúc nào mình cũng đang làm liều..nói liều..chả suy nghĩ cái quái gì...tớ đang viết liều đây...đến đâu thì đến đây...
vô tư quá thì hóa ra là nông cạn,k hiểu cuộc đời này..vô tâm vs tình cảm của người khác...
vô tư là 1 cái tội
chả sung sướng gì
k muốn vô tư nữa...


ddh

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

Gửi đến người phụ nữ....tôi yêu...


Gửi mẹ thân yêu!!
Mới đây lại đến mùa lễ vu lan rồi mẹ hẹ.Mùa đại lễ lần thứ 19 trong cuộc đời con,nhanh quá mẹ hẹ,nhanh đến mức mà con cũng chẳng kịp nhìn về quãng đường con đã đi qua.
Đến bây giờ con mới có đủ thời gian để nhìn về tất cả những gì mà con đã đi qua, để  rồi nhận ra mình đã đi xa được đến như thế nào.Và con luôn nhận ra phía sau mỗi bước con đi đều có ánh mắt dõi theo, một cánh tay luôn luôn sẵn sàng khi một khi nào trong cuộc đời con vấp ngã.

Lá thư đầu tiên con trai gửi mẹ



Bây giờ đã khuya lắm rồi và ánh trăng tròn vạnh ngoài song đang soi rọi cho con viết những dòng chữ này,con không sao ngủ được khi nghĩ tới mẹ.Cả cuộc đời mình kể từ khi con xuất hiện trên trần gian này,có lẽ mẹ chưa có một phút giây nào được thảnh khơi ,được an giấc nồng .Nhưng mẹ có khi nào nói với con đâu,mẹ sợ con vất vả ,sợ con lo lắng này nọ mà ảnh hưởng đến học tập. Nhưng mẹ có biết rằng ,mẹ có thể dấu con để đi làm những công việc nặng nhọc ,dầm mưa dải nắng để kiếm tiền đổ vào cái ngôi trường vốn chỉ dành cho mấy đứa con nhà cao cửa rộng để con ăn học ,vì mẹ không muốn con thua bất cứ ai .Nhưng làm sao mẹ có thể dấu được những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ ,những vết chay sạn trên đôi tay vốn mịn màng của mình.!

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

Cám ơn ai đó đã xuất hiện trong cuộc đời anh


Cuộc sống chẳng đơn giản và dễ dàng chút nào nhưng nếu tự bản thân biết làm mình vui vẻ, biến phức tạp thành giản đơn thì chắc hẳn ta sẽ tìm được hạnh phúc ở ngay xung quanh mình!

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

Thân gửi chị...người chị hiền...!




Chị thương mến...! 
Đã lâu rồi, chị em mình mới tâm sự với nhau nhỉ, dù chỉ là trong một khoảng thời gian nhỏ nhoi, một ít thôi nhưng chị lại làm em phải khóc rồi......à không, nói đúng hơn là chị em mình cùng khóc...


Những giọt nước mắt đã lâu không tuôn trào, giờ lại lăn dài, từng đợt cuốn vào lòng em, vào hồn chị...
...đớn đau thay, những nỗi buồn...




Chị à...
Bổng nhiên em nhớ cái ngày tụi mình còn nhỏ, sống trong một gia đình đông đúc, có mẹ, có cha, có nếp nhà êm ấm, những ngày tháng tụi mình là mấy đứa con nít còn đi học, còn vô tư, còn thơ ngây, còn vụn dại, còn cãi nhau vì những chuyện đâu đâu...
Thế mà thấm thoát, đã lớn hết, chị đi làm nhiều năm rồi, e thì đang sắp là sinh viên năm 2 rùi nhỉ...
Tụi mình giờ thì...
Tâm hồn trưởng thành từng ngày, suy nghĩ dày dặn theo năm tháng, cuộc sống đưa ta vào nhiều hơn chông gai và khó khăn...
Về tinh thần có, về thể xác cũng có...
...
Chị bảo, dạo này hay quên, tóc lại rụng nhiều đi, sức khoẻ yếu hẳn, ờ có lẽ cái dư âm mà ngày xưa chị là người yếu ớt nhất nhà vẫn còn đọng lại...để rồi giờ, lối sống bộn bề khiến chị lại suy sụp nhiều hơn...
Chị là người chị hiền nhất nhà, tính cách nhẹ nhàng khiến nhiều người yêu quí đôi khi làm e cũng ganh tị, nhưng rồi, e cũng là người yếu quí chị không thua kém gì ai...
Bởi có những việc, chị đã hiểu được em nhiều hơn, chị biết về em nhiều hơn, em là con người thế nào, lối sống e ra sao, dù giờ có phải gặp em thường xuyên nữa đâu...


...
Em hiểu, có những khúc mắc mà chị đã và đang phải đối mặt...
Chuyện tình cảm, chuyện gia đình, chuyện xung quanh lối sống nơi chị đang ở...


Chị cần kiệm sống, dành chút ít tiền lương cho em ăn học, giúp đỡ một phần trách nhiệm người con với gia đình, thế rồi để lắm khi e quên mất chị đang sống vì mọi người nhiều hơn bản thân mình...
Có lẽ, em vô tâm quá rồi chị nhỉ...
Và có lẽ, em đã sai thật nhiều rồi...


...
Chị dặn em phải cố gắng học chăm chỉ hơn, cố ăn nhiều để bồi dưỡng thêm cho cái tấm thân còm nhom này thêm mập mạp, chị dặn em đừng thức khuya, chị dặn em đừng ham mê chơi bời bỏ bê cái mục địch đang định sẵn phía trước...


...và chị dặn em đừng quá suy nghĩ nhiều về cuộc đời...


Chị quan tâm em nhiều, lo lắng về những cơn sốt bất thường em gặp phải, về cái sức khoẻ cũng chẳng kém gì chị, vậy mà có khi em bỏ chị lại sau lưng, va vào những phù phiếm mà cuộc đời mân mê bên cạnh...


Em thấy mình có lỗi, lối sống buông thả khiến em càng để mình lún sâu nhiều hơn, vấp ngã nhiều hơn...


Thế rồi, em không biết mình sẽ quay đầu bằng cách nào...nước mắt không làm em định hướng được tầm nhìn phía trước nữa...


Có lẽ em yếu đuối, một thằng con trai nhỏ nhoi bon chen giữa chợ đời chỉ để biết mình thêm khờ dại...




...
Em đã nói nhiều tâm sự với chị...chị bảo em ông cụ non :D
Chị bảo em đừng nghĩ vẩn vơ...rồi đâm ra thêm bệnh...


Nhưng em chẳng thể làm khác hơn chị ạ, khi mà cái cuộc sống cứ mang lại hết những bất ngờ này, đến bất ngờ khác, và vì là con người, một con người đang trưởng thành, em cũng phải chịu đối mặt với những điều ấy thôi...


Cũng chả sao, có những chuyện em đã trải qua mà chị chưa từng biết được, vậy mà giờ mọi chuyện cũng bình yên, cũng trả em về với cái con người vẫn như khi trước...nhưng có phần chai lì hơn thôi...


Và chị ạ, ông trời không bất công với ai cả, chỉ là ta sinh ra, có đấu tranh thì hạnh phúc, có gục ngã thì mới biết cách đứng lên, có sẻ chia mới biết tình thương yêu là vô bờ bến...có những người thân mới biết gia đình là một chốn bình yên...


Vậy nên, khi một bước chân bị lệch hướng, chúng ta hãy cùng đỡ lấy, dìu nhau vượt qua một chặng đường đang thênh thang màu chông gai...


Lúc này…!
Chị ở một nơi rất xa, có thế em cách chị hơn 5000 (KM) nhưng chị ơi! Đừng lo về tình cảm của em dành cho chị, nó không xa quá 1 (mm) đâu, vì tình cảm Chị Em mình luôn ở trong tim mà hihi!
                                          Chúc chị công tác ở nước ngoài mạnh khỏe!


Và chị này...!
Em tin vào một qui luật công bằng mà tạo hoá ban tặng, thế nên chị cũng vậy nhé, khó khăn trước mắt chỉ là một phần vết thương trong tim mà ai trong đời cũng phải đón nhận...rồi tất cả sẽ qua hết mà thôi...
Vì con người sinh ra rồi cũng trở về với hư vô mà...
Vậy nên...
Cứ bình yên nhé chị hiền...!
Lúc nào, thì em cũng bên cạnh chị...!






                                                                                                                            ddh

LÀM SAO ANH QUÊN ĐƯỢC EM!





Em! khi anh viết lên những dòng chữ này là lúc trái tim anh tan nát, khi anh biết rằng Em đã mãi mãi rời xa anh, niềm hy vọng Em trở về bên anh đã tan theo mây khói.Giờ đây chỉ còn lại nỗi nhớ , những kỷ niệm trong anh, nhức nhối .
   
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới hôm nào mình còn ngồi nói chuyện cùng nhau, hạnh phúc bên nhau mà giờ đây đã trở thành hoài niệm. Anh sẽ không thể nào quên được những buổi tối mà anh còn học ở gần em, vì là nông thôn nên mùa hè năm ấy mất điện liên miên, nhưng như thế lại hay, vào những đêm như vậy anh lại rũ em đi ngắm sao trời. Cho đến tận bây giờ anh vẫn cảm nhận được hơi ấm khi Em trao vào lòng anh.Có lẽ bây giờ Em đã quên,quên những kỷ niệm về anh quên đi lời hứa với anh hôm nào….. mà giờ đây Em đã rời xa anh, bỏ lại anh cô đơn , hụt hẫng.Xa Em, là những đêm dài mất ngủ, là đôi mắt luôn mọng đỏ vì khóc. Làm sao quên được Em khi trái tim anh vẫn in đậm hình bóng Em vẫn thổn thức mỗi khi nhớ về Em. Đã không biết bao lần anh thầm mong có Em bên anh , nắm tay anh đi hết cuộc đời này nhưng ước mơ chỉ là mơ ước mà thôi. Em đã rời xa em , mang theo bao yêu thương đi mất chỉ để lại cho anh vết thương lòng mà không biết bao giờ mới liền sẹo. Dù cho không còn bên Em nữa, không thể cùng Em đi hết cuộc đời này nhưng sâu thẳm trong trái tim anh vẫn luôn nhớ về Em, vẫn thầm mong Em được hạnh phúc.

              "ddh"
Chào mừng bạn đến vớiBlog của Đặng Đôn Hoàng!