Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Bắt đầu cho một kết thúc....

Em à!!! Bắt đầu từ hôm nay em và anh sẽ không còn được đọc những tin nhăn, những lời quan tâm nữa.
Em à!!! Em có biết rằng khi em ra đi người đã… để lại trong anh một khoảng trống đến lạnh tê dại không em … anh không biết đến bao giờ, có ai có thể lấp đầy nó không nữa.


Đã phải rất khó khăn khi anh buông tay cho em rẽ sang một con đường khác, anh đã phải cố gắng gấp vạn lần những người khác để có thể xoa dịu niềm đau trong anh.
Dẫu anh chỉ là một câu bé, và anh mau quên lắm…Nhưng sao anh vẫn còn nhớ tất cả những điều thuộc về người… dù anh chẳng biết người còn nhớ không…?!
Người có nhớ ánh mặt trời nào chạm vào anh trong ngày rất khẽ không?; có nhớ anh đã đếm bao nhiêu mùa thu úa vàng không?; còn nhớ tình mình đã đi qua bao mùa nở hoa không người? có nhớ không, người đã trút bỏ anh cuộc tình đang nở hoa của mình… Người có biết, giờ đây anh có vững vàng, tự tin độc hành trên hành trình của chính anh không?. Dẫu đôi lần anh cảm thấy sợ chính nụ cười nữa vời của người con gái trong anh …
Mùa còn nhỡ không, cái ngày đầu tiên Người đến,ngày em đến nhà bạn anh kiếm cây để về thi nghề và tối đó em đã bắt anh cả đêm uốn cây cho em và tác phẩm đó đã trở thành hai trai tim khi anh đem cho em, chính đôi mắt ấy nhìn thẳng vào đôi mặt anh, đã  làm cho con tim anh thổn thức, rồi giờ mình anh ngồi đây nhặt lại những mảnh vỡ của trái tim vụng dại….
Đời còn nhớ không, những khao khát trong anh khi Người thì thầm vào anh.. một tình yêu vừa mới nở hoa...
Thế mà giờ đây… khi tất cả đã dần chìm vào quá khứ… Anh đã dần quên đi những con đường, nhưng ngôi nhà nhỏ , quên cả tóc người… quên cả góc Ô quen mà ngày xưa anh với người thường ngồi… lặng nhìn dòng đời…

Nhưng vì sao khi mà Người lại đến và khuấy động cái mặt nước dường như rất phẳng lặng trong anh?!Tại sao em lại làm như vậy?!?!
Có phải vì anh là một chàng trai ích kỷ, vô tâm, và tham lam quá chỉ muốn giữ riêng Người…
Ngày bé, anh sống dưới vòng tay yêu thương, và giữ chặt anh không bao giờ mệt mỏi… rồi khi người đến, anh đã yêu Người bằng những gì tinh nguyên nhất trong anh … một tình yêu trắng trong không hề hoen ố… Anh đã được lớn lên, trưởng thành bởi tình yêu… và anh ngỡ mình sẽ sống mãi với anh tình yêu  đó!!!
Đời vội vã… mình anh lặng lẽ sống với những yêu thương trong anh …. Người đến làm đóa hoa nhỏ trong anh thao thức mỗi đêm... rồi những vần thơ khao khát về một tình yêu bất tận… và người đi, để mình anh ở lại với những xót xa bởi chuyện tình ngày cũ….
Đêm
Cơn đau
Tình câm lặng
Bóng tối
Ngõ cụt
Anh ôm trọn những giọt nước mắt.. nụ cười…
Anh không hiểu được vì sao… tại sao…..
Tại sao Người lại lừa dối anh …. Tại sao ngày hôm nay người lại nói ra tất cả chỉ là trò chơi có tình toán…
Tại sao Người không để mọi thứ ra đi nhẹ nhàng và chấp nhận rằng chúng ta đã không còn thuộc về nhau.
Ừ! Mà chúng ta đã là những cá thể rời xa nhau không bao giờ có thể trùng lắp lên nhau. Vì thế Anh sẽ không réo gọi một Người quay trở lại.
Cơ hội không bao giờ quay trở lại một lần nữa cả, Anh đã từng bỏ qua, từng cho em rất nhiều cơ hội và giờ đây anh không còn một cơ hội nào cho em nữa cả.

Anh thừa nhận, anh rất đau vì những kí ức đang hiện hữu trong anh … có đôi khi cuộc sống đã nhấn anh; chôn vùi anh trong tuyệt vọng, mà những lúc như thế nếu có em bên cạnh anh sẽ dễ dàng vượt qua giông thôi. Nhưng giờ đây anh phải một mình chống chọi với tất cả giông tố cuộc đời mà không còn có em bên cạnh.
Vì anh là đứa con trai rất ít chia sẻ với người khác những nỗi buồn, những lo toan thường ngày trong anh, Cũng chính vì thế mà giờ đây anh rất khó khăn khi anh phải bắt đầu lại với tất cả. Anh không biết phải bắt đầu câu chuyện thế nào với người lạ, dù cho họ có nói sẵn sàng lắng nghe anh thế nhưng anh cũng không có đủ sẳn sàng để chia sẻ, có lẽ vì anh không đủ sức để nói với ai đó về bất cứ điều gì nữa.
Có thể trước đây em và anh quan tâm với nhau rất nhiều như mà giờ đây anh đã ý thức được rằng anh phải cố gắng tự bước đi trên chính con đường riêng của anh và em cũng vậy… Em cũng không được quyền trách cứ hay phải cố gắn quan tâm anh lúc này đâu.

Mỗi đêm mưa, anh ngồi đó lại tự trách sao trời mưa làm chi để buốt giá cõi lòng đêm, buốt lạnh cả lòng anh … Dường như đã lâu lắm rồi thì phải anh cứ để mặc những giọt nước mắt lăn dài, anh cứ xót xa mỗi khi nhớ những dòng tin nhắn, những lời em nói. Nhưng anh muốn em biết một điều là những giọt nước mắt đỗ đi sẽ không bao giờ có thể hốt lại được.
Vì vậy anh đã quyết định ra đi cùng nỗi đau, cùng những giọt nước mắt nuốt vội vào tim…

Anh đã quá mệt mỏi rồi, giờ đây anh chỉ mơ về những tháng ngày bình yên… và mỗi khi cơn đau đến anh sẽ gọi em là Bình yên nhé!!! Có lẽ nó sẽ giúp cho những hạt Bình Yên trong tim anh nảy mần lại từ hôm nay….

Điều cuối cùng anh muốn nói với em là anh rất ổn - ổn theo nghĩa tạm chấp nhận được

ddh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chào mừng bạn đến vớiBlog của Đặng Đôn Hoàng!