Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

Vai Diễn Sau Một Tình Yêu !



"016xxx đang gọi...


alo
uhm.em nghe
em khỏe không?
em vẫn như vậy!....
............"
Cũng lâu rồi em nhỉ? Đã quá lâu anh đã không gọi điện cho em. Anh xin lỗi!

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Bởi Ta Còn Yêu !


Ta bước qua miền ký ức mà ta và em đã đi qua, với những vụn dại mà ta đã nâng niu góp nhặt để thành một tình yêu lớn với ngập tràn cảm xúc. Tưởng những ký ức đó và bóng hình em đã tan vào hư ảo nhưng ta không thể và ta lại cảm thấy nhớ em thật nhiều khi càng cố làm điều đó.  Không biết phải nói thế nào trong chuyện này bởi cũng đã nói và nói quá nhiều rồi phải không em.? Suy cho cùng cái giá mà chung ta phải trả cho những quyết định vội vả đó là sự lừa gạt trái tim mình mà thôi. Ta cố gắn đến với một bóng hình nào đó bởi ít ra bóng hình ấy gần gũi ta, không làm cho ta khó chịu, không giận hờn ai đó trước đây và cũng chỉ đơn giản bóng hình ấy là sự thay thế bóng hình người ta yêu. Sự ích kỷ đang dày xéo hai tâm hồn cô quạnh. Người ta đến với hai chúng ta như một cái phao cứu sinh khi cả hai đang rơi vào một vùng nước xoáy của sự tan vỡ đau thương. Ta chấp nhận sự yêu thương để sống an vui hơn nhưng ta đâu biết nó đang dần giết chết những gì ta đã có để một ngày nào đó khi nó chưa đủ chín mùi của sự hạnh phúc thì lại vỡ tan và ta lại mất đi cảm giác yêu thương thì khó mà tìm lại.

Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2011

Vết thương chưa lành

                             Mưa bên anh trong đêm buồn lạnh vắng
                                  Em mang theo nỗi nhớ của tình anh

  Khi xa em, anh không  nghĩ là nhớ em đến vậy.Một mình giữa tất cả mọi thứ đều xa lạ, anh tự nhốt mình trong nỗi im lặng, anh mong từng ngày để được gặp em.Có lúc ngồi nhìn kim đồng hồ trôi chạy vòng quay, anh muốn được nhìn thấy em dù chỉ là trong tíc tắc.Hàng ngày, ngồi ôm những trang giấy, anh viết cho em đó,những nỗi nhớ ,mà anh biết rằng chẵng bao giờ em có thể đọc.Anh đã vô tình đánh mất em. Anh lang thang vô vọng mải nghỉ về một người con gái anh đã yêu.Vết thương tình yêu vẫn còn đây,vẫn còn in sâu trong tim anh.Em đã đi,để lại bao nhiêu kỉ niệm,buông lơi bao nhiêu nỗi nhớ.Những vết thương ngoài da lành theo thời gian,nhưng vết thương trong lòng biết bao giờ lành em hỡi.Ngày em đi là ngày cơn mưa bất chợt đến,cơn mưa nhạt nhòa in hình bóng em,bóng em nhòa khuất sau cơn mưa,mờ mãi mờ mãi.Để lại nơi đây giọt sầu anh tuôn rơi,còn đâu ánh mắt ấy,nụ cười ấy,đôi tay nhỏ,thôi rồi bóng em mãi mờ khuất sau màn mưa....

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

Dư âm về tình yêu đã phai nhòa...

Tiết trời đang dần đổi thay, vẫn cái nắng hanh vàng rọi ngoài sân vắng nhưng đã được phũ lên một làn hơi lành lạnh của gió đầu mùa. Ngồi thẩn thờ trên màn hình máy tính, không biết làm gì, gõ lạch cạch địa chỉ trang nghe nhạc để tìm những tình khúc mới ưng ý. Bất chợt vô tình tìm lại được bài hát cũ, 1 năm về trước... đã từng nghe, cùng với người đó. Vào lúc ấy, khi vừa mới nghe cũng chẳng có cảm nhận gì đặc biệt, chỉ đơn giản là nghe vì do ca sĩ mình yêu thích hát thôi, không có sự đồng điệu, cũng không có nỗi bay bỗng sâu xa theo từng lời ca tiếng nhạc...

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

25 năm để có một gia đình mới!

Đôn Thắng & Hoa Tuyết

Nhân dịp ngày hạnh phúc của anh chị, em xin chúc anh chị trăm năm hạnh phúc!

suy nghĩ thấm mà đau..!

"Em cút đi! Đi đi! Đừng mãi ngự trị trong tâm trí lẫn trái tim của anh lâu như vậy chứ! Đi ra và đi xa mãi mãi đi, để chỗ cho một người con gái khác yêu anh hơn em, yêu anh và sẽ không bao giờ đối xử với anh như vậy."


"Tại sao khi đi không mang hết những gì liên quan đến em đi luôn đi, có nhất thiết phải giả vờ bỏ quên trong tim tôi không?"

"Bồ thí sao? Tim tôi dù thoi thóp, dù tan nát cũng không cần đến thứ tình cảm rác rưởi đó, tôi hận những gì cô mang đến cho tôi!"

"Tại sao không hiểu cho tôi, khi tôi đang cố gắng vun xới cho tình yêu đó, tại sao cứ phải vô tư đến vô tâm như vậy?"

"Chúng ta dư thừa thời gian để hận nhau thật sâu, nhưng lại quá thiếu thời gian để yêu nhau thực sự...em hiểu chứ! Hiểu chưa đồ cứng đầu."


[Đêm điên khùng với những suy nghĩ .Dù có nói thế nào đi nữa thì...Tôi vẫn không quên được cô, thật đấy, không thể, tôi kiệt sức rồi!]
"ddh"
Chào mừng bạn đến vớiBlog của Đặng Đôn Hoàng!