Tiết trời đang dần đổi thay, vẫn cái nắng hanh vàng rọi ngoài sân vắng nhưng đã được phũ lên một làn hơi lành lạnh của gió đầu mùa. Ngồi thẩn thờ trên màn hình máy tính, không biết làm gì, gõ lạch cạch địa chỉ trang nghe nhạc để tìm những tình khúc mới ưng ý. Bất chợt vô tình tìm lại được bài hát cũ, 1 năm về trước... đã từng nghe, cùng với người đó. Vào lúc ấy, khi vừa mới nghe cũng chẳng có cảm nhận gì đặc biệt, chỉ đơn giản là nghe vì do ca sĩ mình yêu thích hát thôi, không có sự đồng điệu, cũng không có nỗi bay bỗng sâu xa theo từng lời ca tiếng nhạc...
Nhưng thật không ngờ, những giai điệu buồn man mác, nhẹ nhàng và sâu lắng đó, đã đi sâu vào hồi ức của mình. Để giờ khi nghe lại, nỗi quặng thắt những tưởng đã lành lặn nay bỗng buốt nhói lên... luyến nhớ... chua xót...
"Dẫu biết rằng cố quên lại càng nhớ. Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên". Phó mặc cho dòng chảy thời gian trôi dần để xóa nhòa đi dĩ vãng, vẫn giữ liên lạc, vẫn chào hỏi mỗi khi vô tình gặp nhau, vẫn nói những lời quan tâm, lo lắng cho nhau nhưng dư vị đã dần nhạt nhẽo. Không chút níu kéo, không chút bồi hồi, không chút đau đớn nhớ thương bi lụy. Mọi thứ được diễn ra một cách rất từ từ, theo đúng quy luật của "xa mặt cách lòng" đó.
Mỗi người tự cuốn mình bận rộn vào những việc riêng, tự tìm quên vào những thứ mới mẽ, và rồi dần dần... không còn đặt niềm tin và hi vọng ở tương lai cho nhau nữa...
Có phải không còn yêu là không còn nhớ? Hay vì mọi chuyện đã được kết thúc theo một cách rất khác, rất đỗi nhẹ nhàng và thầm lặng? Tự rời xa nhau trong âm thầm mà không phải từ đối phương nào tác động. Giờ đây, khoảnh khắc gặp nhau không còn là những phút giây đắm chìm trong hạnh phúc nữa... Chỉ còn lại vài tin nhắn ngắn cũn cởn, chào nhau dăm ba câu trên tường nhà hay offline. Số điện thoại cũ đã không còn liên lạc được nữa, trong khi ngày đó đã từng rất nôn nóng mong chờ được nghe giọng nói của nhau.
Biết nói gì đây? Trách móc? Hờn giận vu vơ? Lấy đâu ra quyền hạn đó và làm gì còn đủ những cảm xúc ấy để nói ra lúc này... Chỉ có ta vẫn cứ đao đáo và nhạy cảm về những dư âm lạc lõng vô chừng ấy, những thứ đã vụt khỏi tầm tay và mãi mãi không thể quay về. Thôi thì cứ vẫn nhớ, cứ vẫn hoài niệm xa xăm, cứ vẫn ngồi thả hồn theo luồng gió bấc buổi sớm bên cửa sổ... Để tự nghiền ngẫm, tự mông lung và mơ màng trong giấc mộng mơ hồ.....
"ddh"

"viết cho người chưa một lần đọc"
Trả lờiXóa