Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Những suy nghĩ cuối cùng cho một tình yêu đầu tiên!

 Mỗi ngày trôi qua trong lòng tôi cảm thấy cuộc sống này có nhiều điều cần  phải suy nghĩ để tìm ra cho mình những hướng đi chính xác trong tương lai, suy nghĩ về những gì đã trải qua trong ngày hôm qua...Lúc trước tôi không bao giờ suy nghĩ đến những gì đã mất trong tình yêu vì tôi thấy mình đang  sống trong những ngày tháng thật hạnh phúc, yêu thương tràn đâỳ trong tôi, luôn luôn tràn đầy nhựa sống .... Luôn suy ngĩỉ đến những điều tích cực trong cuộc sống.... Nhưng trong cuộc sống không có gì là toàn diện , hoàn hảo cả.... có cái này ắt là phải mất cái khác...
Lúc nào , tôi cũng tự tin rằng người ấy sẽ bên tôi mãi mãi , sẽ không bao giờ rời xa... Rồi cuối cùng đến một ngày em đến trước mặt tôi và nói rằng: " Anh ak!!! em xin lỗi vì những gì đã xảy ra trong 1 năm qua, giờ đây em nhận ra với em, anh chỉ là một xúc cảm nhât thời của người con gái lần đầu tiên như em mà thôi... em không thể dối lòng và nhất là dối gạt tình cảm của anh... Em xin lỗi rất nhiều...." và rồi em ra đi mãi mãi....
Lúc đó. tôi nghe như một tiếng sét đánh ngang tai, cả cơ thể của tôi như bất động, không thốt lên một lời, những lời nói đó như một cái búa tạ đập mạnh vào lòng ngực nơi trái tim tôi đang ngự trị .... Tôi không còn biết đâu là trời , đâu là đất nữa.... Đó có phải là những lời nói mà cái điểm xuất phát của nó là từ em không?
Sau một trấn tĩnh và rồi anh chợt nhận ra giờ anh đã mất em yêu mãi mãi... mất đi nụ cười , ánh mắt em yêu mãi mãi ,còn đâu những kỉ niệm, còn đâu những yêu thương tràn đầy và  còn đâu những cái tay, những nụ hôn .... Từ lúc đó, anh hận em , hận cuộc đời , hận tất cả mọi thứ xung quanh anh...Anh có làm gì sai mà tại sao ông trời lại lấy đi của anh không biết bao nhiêu điều mà đáng lẽ nó phải thuộc về anh.... Anh đã sống như thế cho đến khi tình cờ thấy em đang rất hạnh phúc , vui vẻ mà không có anh bên cạnh khi đó  anh mới biết thứ hạnh phúc ấy không phải là anh, không phải do anh mang đến ...
Có lẽ anh không thể là người mang đến hạnh phúc cho em, không thể làm em vui, không cho em được những gì mà em mơ ước...
Anh không thể mang lại hạnh phúc cho em trong tương lai đâu
anh đã suy nghĩ rất nhiều
anh không phải là 1 bờ vai vững chắc cho em
mà chỉ mang lại cho em những muộn phiền và lo âu
em ko nói ra
nhưng anh biết những suy nghĩ mà em vẫn cất giấu
anh đã cố viết ra
những dòng cảm xúc để rồi anh sẽ cố quên nó đi
Thì Anh sẽ buông tay
Giờ thì anh đã nhận ra một chân lý trong tình yêu: Nếu không thể làm cho người mình yêu hạnh phúc thì hãy buông tay, hãy hy sinh để người ấy hạnh phúc.... Vì khi yêu lúc nào bạn cũng muốn người mình yêu được hạnh phúc.
Chia tay thực sự là đau khổ. Nhưng....
anh chỉ mong những giọt nước mắt trên mi em được 1 ai đó lau khô
anh sẽ giữ mãi những kí ức đẹp đẽ nhất của đôi ta  
cho dù thời gian có trôi đi thì cũng sẽ không phôi pha
và ......chỉ mong em hiểu được 1 điều là
anh sẽ mãi mãi nhớ tình yêu đầu tiên của anh ...

P/s: Đúng hơn bài này được viết cách đây hơn một năm rồi nhưng bây giờ anh mới đủ can đảm để đăng xuất lên trên blog cá nhân của mình, khi mà anh đã thực sự quên được em có lẽ giờ đọc lại chính cả anh cũng phải cười vì điều này, mà nói quên nhưng gần 400 ngày chưa gặp em mà thấy nhớ cái đấm bụng của em quá....em    giờ ra sao rồi???????????????????????????????????????????????????????

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Chào mừng bạn đến vớiBlog của Đặng Đôn Hoàng!