Nó miên man theo dòng cảm xúc trong giấc mơ vội lúc nãy, thật đẹp, thật tuyệt hảo đúng như những gì nó ấp ủ bấy lâu nay, nó giấu thật kỹ trong ngăn bàn học của nó, từng dòng chữ được nắn nót tỉ mỉ nhưng giờ đây nó đã phai nhòa bởi những giọt nước mắt u sầu mà nó tự hỏi: “có bao giờ, ai đó, hiểu cho nó”.
Tiếng nấc nghẹn ngào pha lẫn niềm mong ước, một ngày nào đó, điều ấp ủ đó sẽ thành hiện thực, nó không dám nói, nó nhút nhát, nó sợ, sợ rằng một điều gì đó không trọn vẹn sẽ đến với nó, và sợ rằng cảm giác khi xưa sẽ ập đến, gieo đau thương, điều mà nó không bao giờ muốn như thế.
Nó tự hỏi vì sao nó lại thế? Tại sao lại quá nhút nhát đến thế, để giờ đây, nó còn lại một mình trong cái không gian căn phòng nhỏ bé nhưng sao quá lạnh lẽo đến lạ kỳ, cảm giác như mùa đông đang hiện diện nơi đây, nơi căn phòng này, chỉ mình nó, không một ai.
Dẫu biết không nói ra nó sẽ chịu những hiểu lầm đang vướng phải, nhưng nó chấp nhận, chấp nhận với nỗi đau, đau riêng mình nó, đừng ai quan tâm đến nó nữa, nó dần quen với cảm giác quạnh hiu, cứ lủi thủi một mình mỗi khi ra đường, hay khi ở phòng, nó cũng chỉ ngồi một xó, đừng nhé, đừng cho nó niềm tin rồi bỗng phút chốc tan biến, nó không muốn.
Can đảm lắm nó mới viết ra blog này, viết ra không phải để cầu xin sự tha thứ, gượng ép mà chấp nhận, nó viết ra để lòng nó được thanh thảng, được giải thoát khỏi những điều mà nó mang đến cho ai kia, lời xin lỗi, nó đã nói biết bao nhiêu lần rồi, nó không dám, nó cũng không muốn phải lập lại “điệp khúc” cũ, quá nhàm chán, theo nó nghĩ, nó cảm thấy thế, huống chi người mà nó gieo đau thương thì sao? Họ sẽ nghĩ như thế nào? Chắc còn tệ hơn những gì nó nghĩ.
Đưa mắt liếc ngang ra ban công, nó muốn hóa thành cơn mưa vội vã ngoài kia, gửi những tâm tư của nó vào mưa đó để xóa sạch ký ức mà nó ấp ủ, xóa hết đi, sạch sẽ không còn một thứ gì, vì sao? Đơn giản là vì nó đã không còn có được, giữ lại làm gì cho đau thương kia lấn át, giày vò nó mãi không thôi. Giúp nó nhé, mưa kia ơi…
Cả ngày, nó ngồi thẩn thờ chờ đợi một điều gì đó, nhưng cũng chả thấy gì ngoài những giọt nước mắt, từ đâu, cứ tuôn rơi mãi, rơi mãi. Nó không còn phân biệt được, đó là nước mắt hay mưa, mưa nghẹn lòng của nó. Nó im lặng.
Gửi ai đó một niềm đau chôn giấu của nó nơi đây.
Khoảng lặng nơi đây, chôn sâu mãi
Ai đó, ai đây một nỗi lòng
Nỗi lòng sâu kín, hóa cơn mưa
Tan biến hư vô tận đáy lòng.
"ddh"

vẫn ấp ủ mối tình đó.mối tình đầu.......
Trả lờiXóa